Hai tuần nữa con lại về giỗ ba. Nhanh thật! mới đó mà đã 4 năm rồi. Từ ngày ba mất gia đình mình có nhiều thay đổi lớn. Mọi người cứ nghĩ: “bốn mẹ con lại dắt nhau trở về Sài Gòn để sinh sống. Vì nghĩ mẹ sẽ không vượt qua nỗi những khó khăn trước mắt và nỗi khổ cực của ruộng vườn. Nhưng họ đã lầm. Mẹ đã chứng minh điều đó bằng nghị lực và sự mạnh mẽ để gánh vác gia đình. Chẳng những mẹ làm tốt việc nhà mà còn tham gia việc nước nữa. (tham gia hội phụ nữ xã để giúp đỡ những người còn khó khăn hơn). Mẹ trở thành người phụ nữ vừa hiện đại vừa giỏi giang. Quả thật, khi nhà không có ba mới thấy cái cảm giác sợ sợ, ớn lạnh thế nào ấy. Mặc dù biết là chẳng có gì phải sợ cả, nhưng cái cảm giác đó nó cứ làm sao?
Lúc trước khi ba bắt mấy cây cầu trong vườn nhà mình. Mấy mẹ con cứ chê tới chê lui. Giờ nó sắp sập hết rồi. Mẹ bảo: “lúc trước ba mày bắt thì chê, giờ lấy ai bắt cho”. …… Mỗi lần con về đi qua mấy cây cầu của 4 cái líp vườn nhà mình là lại nhớ đến ba. Bây giờ ở quê mình để tìm được một cây cầu khỉ thì hơi bị khó. Nhưng sẽ dề dàng hơn nếu họ vào vườn nhà mình. Bây giờ con mới phát hiện ra là con có những cái giống ba kinh khủng mà Trúc và Tùng không giống, Con nghĩ chỉ có mẹ mới biết được thôi.
Lúc trước khi ba bắt mấy cây cầu trong vườn nhà mình. Mấy mẹ con cứ chê tới chê lui. Giờ nó sắp sập hết rồi. Mẹ bảo: “lúc trước ba mày bắt thì chê, giờ lấy ai bắt cho”. …… Mỗi lần con về đi qua mấy cây cầu của 4 cái líp vườn nhà mình là lại nhớ đến ba. Bây giờ ở quê mình để tìm được một cây cầu khỉ thì hơi bị khó. Nhưng sẽ dề dàng hơn nếu họ vào vườn nhà mình. Bây giờ con mới phát hiện ra là con có những cái giống ba kinh khủng mà Trúc và Tùng không giống, Con nghĩ chỉ có mẹ mới biết được thôi.
Read More...






Nhận xét của bạn đọc
Từ điển trực tuyến 



