Chào buổi sáng - Chúc một ngày tốt lành. Nếu tôi không gặp bạn thì Chào buổi trưa - Chào buổi tối và Chúc ngủ ngon!!!

I Love Fish

Gửi Ba nơi thiên đường!!!

Hai tuần nữa con lại về giỗ ba. Nhanh thật! mới đó mà đã 4 năm rồi. Từ ngày ba mất gia đình mình có nhiều thay đổi lớn. Mọi người cứ nghĩ: “bốn mẹ con lại dắt nhau trở về Sài Gòn để sinh sống. Vì nghĩ mẹ sẽ không vượt qua nỗi những khó khăn trước mắt và nỗi khổ cực của ruộng vườn. Nhưng họ đã lầm. Mẹ đã chứng minh điều đó bằng nghị lực và sự mạnh mẽ để gánh vác gia đình. Chẳng những mẹ làm tốt việc nhà mà còn tham gia việc nước nữa. (tham gia hội phụ nữ xã để giúp đỡ những người còn khó khăn hơn). Mẹ trở thành người phụ nữ vừa hiện đại vừa giỏi giang.
Quả thật, khi nhà không có ba mới thấy cái cảm giác sợ sợ, ớn lạnh thế nào ấy. Mặc dù biết là chẳng có gì phải sợ cả, nhưng cái cảm giác đó nó cứ làm sao?
Lúc trước khi ba bắt mấy cây cầu trong vườn nhà mình. Mấy mẹ con cứ chê tới chê lui. Giờ nó sắp sập hết rồi. Mẹ bảo: “lúc trước ba mày bắt thì chê, giờ lấy ai bắt cho”. ……
Mỗi lần con về đi qua mấy cây cầu của 4 cái líp vườn nhà mình là lại nhớ đến ba. Bây giờ ở quê mình để tìm được một cây cầu khỉ thì hơi bị khó. Nhưng sẽ dề dàng hơn nếu họ vào vườn nhà mình.
Bây giờ con mới phát hiện ra là con có những cái giống ba kinh khủng mà Trúc và Tùng không giống, Con nghĩ chỉ có mẹ mới biết được thôi.
Read More...

LẶNG IM hay IM LẶNG???

Người ta thường nói “Im lặng là vàng”. Có người lại bảo:“lặng im như một thứ ngụy trang cho những tấm hồn dậy sóng”.
“Lặng im đôi khi còn có thể sẻ chia nhiều hơn vạn lời nói thủ thỉ hay khuyên giải”


Khi sinh ra người ta sẽ không sống nổi nếu không khóc, và khi đã sống rồi thì người ta sẽ không lớn nổi nếu không cười. Và cũng có lúc “để ngăn mình khỏi khóc ta phải há miệng cười”. Có lúc người ta khóc cũng không được mà cười cũng không được. Đó là lúc ta phải đối diện với chính mình.

Trong cuộc sống đã bao lần bạn phải “lặng im”?
Read More...

Đám giỗ ở quê tôi

Câu: “ăn một bữa giỗ lỗ một bữa cày” sao tôi thấy đúng quá ở quê tôi. Không những lỗ một mà là hai. Nói vậy thôi chứ mỗi lần có giỗ ở là cả một đại gia đình họp mặt, đông đủ mọi người, vui không kể siết. Vui thì vui mà mệt cả người. Nếu đám giỗ nhà mình thì càng mệt hơn.
Thường thì ở miền tây đám giỗ hai ngày. Ngày thứ nhất là ngày gói bánh (bánh tét, bánh ít). Ngày thứ hai là ngày giỗ chính. Để gói được bánh thì trước đó, một hay hai ngày mọi người đã phải chuẩn bị chọc lá và lau lá (thứ tôi nói ở đây là lá chuối). Chọc lá về phải dùng lửa để hơ hoặc phơi nắng để cho lá mềm và dẻo sẽ dễ gói hơn. Lá chuối bạn phải phân loại: lá lớn dùng gói bánh tét, lá nhỏ thì gói bánh ít. Lá gói bánh tét hay bánh ít cũng phải phân ra hai loại là gói ở bên trong và lá dùng để gói ở bên ngoài. Mỗi thứ phải cắt theo hình dạng khác nhau.
Gói bánh vui lắm. Lúc đầu không biết, bạn phải học, chỉ làm được những phần phụ. Bánh ít thì dễ gói hơn bánh tét. Chỉ cần quấn một cái vòng tròn hình cái quặng. Cho một cục bột vào (trong đó có nhân đậu hoặc nhân dừa). Bẻ vào hai đầu, dùng lá ngoài gói lại. Thôi tới đây phức tạp quá, tôi không biết phải diễn tả bằng cách nào đây.
Gói bánh có rất nhiều người. Mỗi người (có thể hai hoặc ba) làm một khâu. Khâu nhào bột, khâu buộc dây, … . Chúng tôi, những đứa con nít đảm nhận một khâu rất quan trọng là quấn cái lá thành cái quặng tròn đem lại người nhào bột để cho cục bột vào. Rồi đưa cho mấy chị mấy thím gói. Vậy đấy mà mấy đứa tui làm không kịp cho mấy chị, mấy thím gói. Mọi người cười nói gôm gả, vui ơi là vui.
Bánh tét thì thường làm bằng nhân đậu hay chuối. Nếu 1 đòn thật lớn thì người ta sẽ dùng nếp có trộn với nhiều màu: thường thì màu xanh của lá dứa, màu tím sen của lá cẩm, màu vàng cam của trái gấc. Cắt khoang bánh tét lớn ra có nhiều màu xoay vòng tròn trông rất bắt mắt.
Tôi thích nhất là lúc gói bánh cuối cùng, còn dư lại một ít nếp, một ít nhân. Nhưng không đủ cho một đòn, lúc đó tụi tôi được thừa hưởng số tài sản còn lại này. Mỗi đứa chia nhau gói cho mình một đòn bánh tét nhỏ. Cái đòn bánh tét nhỏ trông xinh xắn và dễ thương làm sao. Chỉ muốn nhìn mà ăn thì tiếc.
Lúc còn nhỏ, thường thì tới đám giỗ ở nhà của mấy chú, mấy bác thì tôi thường ăn cơm bên ấy luôn, không ăn cơm ở nhà. Mà người ta thường hay gọi là đi ăn chực đó . Nói vậy thôi chứ, tới giờ cơm kêu qua mà bạn không qua ăn là mất tình cảm hàng xóm, bà con đó. Nếu nhà nào mà có ít người đến dự thì xem lại cách đối nhân xử thế của mình đi. Nói thật đấy. Ở quê thì bà con xa không bằng láng giềng gần mà.
Read More...

Hy vọng trong khi thất vọng là nghĩa vụ của con người

Đôi khi đấu tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một cuộc đời phẳng lặng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta có thể "bay" được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng: sau đó, bạn sẽ trưởng thành hơn.
Read More...

Mãi mãi một tình yêu

Ngày 14/02 đã trôi qua. Chắc chắn các bạn đã yêu,đang yêu đã trải qua một ngày thật tuyệt vời với nhiều kỷ niệm. Chúc cho tình yêu của các bạn mãi mãi hạnh phúc theo thời gian.
Mặc dù tôi chưa bao giờ đọc truyện ngắn "HƯƠNG MÙA THU" của Nguyễn Thị Châu Giang. Và tôi không biết câu chuyện tình đó như thế nào. Nhưng tôi lại đọc được một đoạn trích mà tôi thấy thích vô cùng! Không tin, các bạn đọc thử xem
“Tôi không biết tình yêu có thể đến nhanh như vậy, cho đến khi tôi nhìn vào mắt em. Lần đầu tiên và tôi biết nó đã là mãi mãi. Người ta bảo những gì đến nhanh thường không bền vững. Nhưng với tình yêu này, tôi biết sẽ không gì thay đổi, cho dù một ngày kia em sẽ bỏ tôi ra đi. Tôi sẽ đi tìm dù em ở bất cứ nơi đâu. Vì tôi muốn em biết rằng tình yêu của tôi là mãi mãi”
(Trích truyện ngắn “HƯƠNG MÙA THU” của Nguyễn Thị Châu Giang)
Read More...

Gởi những người bạn thân

Mỗi ngày, tôi đều có thói quen mở Yahoo Messenger dù không có nhu cầu trao đổi thông tin. Với 1 mục đích duy nhất là nhìn nick của các bạn tôi có sáng lên không. Còn bạn thì sao, bạn có giống tôi không? Tôi không liên lạc với bạn không có nghĩa là tôi không quan tâm đến bạn. Tôi không gặp bạn không có nghĩa là tôi không nhớ bạn.

Dù mỗi người chúng ta có ở bất kỳ nơi đâu và làm bất cứ việc gì thì trái tim vẫn cùng chung một nhịp đập. Tôi muốn nói với các bạn với những người mà tôi đã có cơ hội gặp gỡ và quen biết: “I love You more than I can say”. Mặc dù tôi có rất ít bạn, nhưng tôi luôn quý trọng tình bạn.

Còn bạn thì sao? Bạn có xem tôi là người bạn thật sự của bạn không? Hãy gửi lại cho tôi một tin nhắn để tôi biết là bạn cũng quan tâm đến tôi. Và gởi tin nhắn này cho những người bạn của bạn nữa.

Hy vọng rằng có một ngày nào đó khi mở Yahoo Messenger tôi lại nhận được tin nhắn của bạn.
Read More...

Nhớ mãi về Bác Út

Bác Út (gái)– chúng tôi vẫn thường gọi thân mật là bác Út. Tôi nhớ cứ mỗi chiều tối là cả xóm con nít đều ngồi ở nhà của bác Út để nghe kể chuyện (chuyện ma, chuyện của ngày xưa …), ngồi tán dóc. Tất cả mọi đứa con nít trong xóm, không có đứa nào mà không thích bác Út. Bác rất vui vẻ, thân thiện, gần gũi và bình dị. Thời học cấp II, III, tôi phải ở xa nhà. Thường thì cứ mỗi cuối tuần mới về một lần. Bác cũng có con (anh Bình) đi học xa nhà giống tôi. Mỗi lần tôi qua Bác hay nói : “tuần này mày về mà anh Bình mày chưa về”.
Bác hay dành cho tôi những trái cây ngon mỗi khi tôi qua chơi. Được nói chuyện với Bác thật vui, thật thoải mái.


Nhưng đến lúc tốt nghiệp phổ thông, lên Thành Phố tiếp tục học và cho đến lúc đi làm. Thì thời gian về quê lại càng ít hơn. Mỗi khi tôi về quê là lại có nhiều sự kiện lớn thay đổi. Bạn bè tôi, những người thân xung quanh tôi. Và tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc: là một ngày nào đó mình về quê mà Bác Út không còn nữa. Bác đã ra đi vĩnh viễn trên cõi đời này. Căn bệnh ung thư đã cướp đi một người mẹ của các anh chị tôi, cướp đi người mà chúng tôi hằng yêu thương, quý trọng.

Tôi cũng biết là Bác bị bệnh nhưng không biết là bác bệnh nặng như thế. Hàng tháng bác đều phải lên Sài Gòn để tái khám, và có đôi lúc phải ở trên đó hàng tháng trời và hơn thế nữa. Mỗi lần về là Bác lại buồn hơn. Thì ra bác lên Sài Gòn là để vào hoá chất, để kéo dài thời gian sống ngắn ngủi của mình.

Đến một lần đó khi Bác về, buổi tối chúng tôi qua chơi thì thấy bác vẫn đội một cái khăn trên đầu. Thì ra hoá chất đã làm cho mái tóc của bác ngày càng rụng dần. Và chúng tôi biết bệnh của Bác thật sự là nặng. Có đôi lúc bác nói như nửa đùa nửa thật : ước gì ngủ một đêm sáng ngày chết đi cho xong. Tôi biết có lẽ Bác phải chịu đựng nhiều cơn đau nhức tận trong xương tuỷ, nhưng cái đau thể xác làm sao sánh nỗi với cái đau tinh thần. Nỗi lo lắng lớn nhất của Bác là cả ba đứa con đều chưa lập gia đình.

Tôi nghe mẹ tôi kể lại là lúc qua thăm Bác Út (lúc đó Bác đã nằm một chỗ và không có đủ sức để đi lại) Bác nắm lấy tay mẹ tôi mà nói “Thiếm Ba ơi tôi chết đi thì không sao nhưng còn mấy đứa con ai lo đây Thiếm Ba”.

Đến một hôm, trời vừa sáng, tiếng điện thoại reo lên, giọng mẹ từ bên kia đầu dây nói thật buồn : “Bác Út mất rồi Trang ơi”. Tim tôi đau nhói. Một cảm giác thật khó tả. Có lẽ chỉ những người nào bị mất người thân mới có thể hiểu được. Nhưng tôi không ngờ là căn bệnh ung thư lại cướp đi người Bác của tôi sớm và nhanh đến như thế. Ngày Bác mất tôi không về được nhưng mỗi lần tôi về quê là qua đốt cho Bác nén nhang, để an ủi vong hồn người đã mất. Để nhìn lại tấm hình trên bàn thờ. để nhớ lại người Bác mà tôi từng yêu quý.

Mặc dù Bác Út đã mất nhưng Bác vẫn sống mãi trong tâm trí của tôi, của mọi đứa con nít trong xóm.
Read More...

Hai lúa quá tôi ơi!!!

Mẹ tôi vốn là người Sài Gòn nhưng lại lấy chồng về miền quê. Vì thế lúc nhỏ mỗi khi nghỉ hè là chị em tôi hay được mẹ dắt lên Thành Phố chơi. Lúc đó hai từ “thành phố” trong tôi nghe sao mà xa lạ quá – nó như một thế giới khác vậy.
Năm nào chị em tôi cũng được đi sở thú (Thảo Cầm Viên) chơi.
Đến những năm cấp II cũng được lên Thành Phố chơi nhưng không đi sở thú nữa mà đi siêu thị, nhà sách. Lần đầu tiên đặt chân lên cái thang cuống ở siêu thị sao mà run quá, cảm giác sợ sợ lại thấy thinh thích. Mặc dù có hơi hồi hộp nhưng không dám tỏ vẻ sợ hãi mà còn bày đặt tỏ ra ta đây là sành điệu nữa chứ. Đúng là con nít.
Cậu tôi hay bảo: “bé Thanh mày lấy xe chở bé Trang ra Sài Gòn chơi cho biết”. Lúc đó tôi nghĩ: “Ủa sao mình đang ở Sài Gòn mà còn ra Sài Gòn chơi nữa”. Đúng là thật ngốc!!!

Sau khi tốt nghiệp cấp III, tôi chuyển lên nhà cậu ở. Mỗi lần Giáng Sinh thấy người ta dắt nhau qua xóm đạo chơi. Tôi cũng được cậu, cùng bé Thanh và cu Duy đi chơi xóm đạo. Lần đầu tiên mới biết xóm Đạo là nhu thế nào. Cả 1 con đường đèn giăng sáng chói, nhà nhà đều có hang núi. Người người đông nghẹt phải chen nhau nhích từng bước một. Đẹp thì có đẹp thật, lạ thì có lạ thật nhưng vui đâu không thấy chỉ thấy mệt và mỏi cả chân. Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng.
Đến khi đi làm lại được thầy cô dẫn ra Sài Gòn chơi cũng vào dịp Giáng Sinh. Lần này thì tôi biết được Sài Gòn của Sài Gòn rồi. Ôi đẹp làm sao, toàn những nhà cao tầng. Có những hang núi đá và những cây thông Noel cao thật cao, to thật to. Những khu giải trí, những quán ăn, nhà hàng sang trọng. Nhiều con đường giăng đèn sáng chói. Ước gì mẹ tôi và các em cũng thấy cảnh này.

Nhớ nhất là Giáng Sinh năm trước, trước nữa chứ được dắt đi ăn buffet. Lúc trước cứ nghe người ta khoe với mình là được đi ăn buffet, rồi thấy báo đăng quảng cáo nào là buffet cuối tuần ngon, rẻ… Cứ tưởng buffet là tên gọi của một cái món nào đó ngon lắm chứ chả biết đi ăn buffet là như thế nào. Mà cũng phải thôi mỗi giá vé vào cổng đến một trăm mấy ngàn đồng lận. Trời chừng ấy tiền chắc ăn được cả nhà chứ đừng nói chỉ cho 1 người ăn 1 lần. Thì ra ăn buffet là được ăn thoải mái và được chọn nhiều món với bất kỳ mòn gì, thứ gì mình thích. Ăn bao nhiêu cũng được. Đúng là lần đầu tiên được ăn mà có nhiều món đến như thế. Thích thật.
Có một lần, học trò vào khoe với tôi:
_ “Chị Trang hôm qua em được bạn của dì Tư dắt đi ăn nè. Được ăn quá trời luôn, mà nhiều món nữa. Em không nhớ quán tên gì chỉ nhớ nó có chữ bờ u tờ."
_ À bé Trân đi ăn buffet chứ gì.
_ Ủa sao chị Trang biết hay vậy.
_ Ừ thì chị cũng đã được đi một lần rồi.

Read More...

Kỷ niệm thời thơ ấu (phần 1): thả diều - bắt ốc len

Là con gái nhưng tôi có nhiều sở thích giống con trai. Tôi thích được đi bắt cá, bắt cua, bắt ốc, ra đồng thả diều…
Tôi nhớ hồi nhỏ mình thường hay ra ruộng cùng các anh chị thả diều. Lúc đó tôi còn rất nhỏ đến nỗi đứng ở bờ đê gió mà thổi mạnh, Bác Út tôi hay nói đùa : “coi chừng mày bị bay đi đó”. Những cánh đồng của mấy chú mấy Bác nối dài với nhau, mỗi thửa ruộng ngăn cách với nhau bởi những con đê chạy dài. Ở những cánh đồng đó tôi thường hay cùng các anh chị đi bắt cua, bắt cá, và nhất là bắt ốc len.
Ốc len là loại ốc hơi dài, có hình xoắn nhưng rất nhỏ so với ốc len ở Sài Gòn này. Ở quê tôi 3 loại ốc là chủ yếu: ốc len, ốc đắng, và ốc bươu. Nhưng tôi thích ăn ốc len nhất. Mà các bạn biết không ăn ốc len rất cực mà lại vui. Trước khi đem luộc phải chặt bỏ cái đít của nó (mà nhớ chặt vừa phải thôi). Mỗi lần ăn là phải dùng hơi để hút nó ra. Có nhiều con bạn phải hút thật mạnh, đôi lúc nó cứng đầu chẳng chịu ra, cũng phải bó tay luôn. Nhưng làm ruộng thì không có kinh tế nên ở quê tôi ( không chỉ ở xóm tôi thôi) giờ gần nhưng đã lên vườn hết rồi.
Read More...

Cám ơn Thầy-Cô, vì tất cả những gì Thầy-Cô đã dành cho em

Thế giới của bạn bao la, rộng lớn và có muôn màu; thế giới của tôi chỉ có con đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà và xung quanh là những bộ máy vi tính.
Ở tuổi tôi, bạn đang thích thú khi tận hưởng tuổi trẻ; còn tôi thì cố gắng làm việc để đỡ phần gánh nặng cho gia đình.
Nhưng tôi dám chắc với các bạn 1 điều rằng : “tôi không bao giờ hối tiếc vì điều đó”. Vì ích ra, tôi cũng có ích cho gia đình và những người xung quanh.
Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi chính là niềm vui khi được làm việc, khi được đứng trong ngôi trường này, và được chia sẻ kiến thức cùng các bạn.
Lúc trước cứ nghĩ: “ không biết sau này mình có thể làm được những gì”. Nhưng giờ mọi việc đã khác. Tôi cảm thấy rất tự hào về công việc hiện giờ của mình.

Được như thế chính là nhờ vào sự giúp đỡ của thầy – cô. Thầy – cô đã cho tôi công việc, lòng tin, sự hiểu biết và dạy tôi cách làm người… nói chung là những gì tốt đẹp nhất.
Trong suốt quãng thời gian đi làm cho đến nay thì cũng có lúc vui - buồn. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy gắn bó và yêu quý thầy – cô hơn.
Ngoài gia đình, thì thầy – cô là 1 phần rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Tôi thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra tôi, và tôi càng biết ơn hơn vì thầy – cô đã cho tôi 1 cuộc sống thật sự có ý nghĩa.
Read More...

Tôi lại khóc….

Có phải như thế là ngốc quá đúng không.???
Tai sao 2h sáng tôi tỉnh dậy và lại khóc vì một tin nhắ như thế cơ chứ…
Hải àh!!!Bây giờ cậu có người yêu mới rồi thì tại sao tớ vẫn phải khóc
Tớ muốn thay chữ Hải và chữ Hằng trong tin nhắn bằng dòng chữ anh và em lắm
Cũng như đã từ lâu tớ muốn thay chữ cậu và chữ tớ thành chữ ox và bx như xưa…
Nhưng thật tệ nếu tớ thay đôi như thế….

Vì như thế thì có lẽ làm bạn cũng không được nữa rồi…
Chính vì vậy tớ vẫn giữ nguyên cái cách gọi như thế đấy…
Nhưng tớ bây giờ cậu có bx mói rồi thì tó chẳng còn chỗ nữa….
Tớ đi đây….
Sẽ không bao giờ có dấu chân của tớ xuất hiện trên con đường của cậu nữa…
Nhưng đừng quên ước mơ 25t của tớ nhé.còn 6 năm nữa…..
bất cứ khi nào thấy thất bại thì hãy tìm tới tớ Tớ sẽ ở bên cậu
Tớ cố chấp là tớ không yêu cậu
Nhung thật ra cậu là người quan trọng nhất với tớ
Nhưnh b6y giờ tớ không cố chấp như thế nữa đâu..
Tớ thừa nhận tớ yêu cậu
Nhung bậy giờ tớ phải thừa nhận thêm một điều nữa là cậu đã có bạn gái mớ rồi
19t, Không phải là quá lớn cũng không phải là quá già đúng không thế mà tớ đã yêu cậu được 2 năm rồi đấy
Cậu thật là tệ khi tớ đã yêu câu được 2 năm mà cậu chỉ yêu tớ được có một năm àh
Tớ bắt đền cậu đó….
tớ khóc nè sao cậu không dỗ tớ như xưa
àh mà cậu bây giờ phải dỗ dành một người khác thì làm sao có thể dỗ tớ được nữa.
Thôi tớ sắp không chịu nổi rồi….
tớ không bao giờ làm phiện cậu nữa…
khi nào cần tớ thì gọi cho tớ nhé
từ lâu rồi tớ vẫn mãi ở bên cậu đấy thôi
bây giờ và sau này cũng thế
khi thất bại thì hãy nhớ tới tớ nhe
còn khi thành công thì có lẽ ở đó sẽ không có chỗ cho tớ rồi
nhớ nhé HẢI....
Taùc giaû baøi vieát : gsfgfgf.doitra@gmail.com
Read More...

Con ngàn lần xin lỗi bố mẹ

Thật buồn và tuyệt vọng không ai có thể giúp con. Có thể đối với nhiều người đây là chuyện rất nhỏ nhưng với con là cả 1 vấn đề.. bởi con chưa bao giờ dám làm điều gì có lỗi với bố mẹ. Con đã bỏ học mà không cho bố mẹ hay, bố mẹ càng quan tâm bao nhiêu thì con càng hối hận bấy nhiêu. Dường như điều con làm là quá sức chịu đựng của bố mẹ bởi bố mẹ đã tin tưởng con biết bao.
Bố mẹ đã hi vọng, đã đặt niềm tin vào con, vậy mà… con không biết nên bắt đầu từ đâu để nói chuyện với bố mẹ cả. Con thấy dường như không còn lối thoát… cứ mỗi ngày trôi qua là 1 thế kỷ. Con cứ thế cứ dằn vặt lương tâm… con đã bị gạch tên bố mẹ à. Con cố gắng chạy nhưng không được bởi ông hiệu trưởng rất tham lam luôn đòi hỏi. Nhưng chỉ mình con thì làm sao đủ khả năng. Giờ đây, con lại tiếp tục lừa dối bố mẹ cho đến 2 năm sau khi đến ngày tốt nghiệp nhưng con sẽ không có bằng tốt nghiệp, đến khi đó con sẽ nói lời xin lỗi bố mẹ, ngàn lần xin lỗi. Con sẽ làm lại từ đầu bố mẹ àh, Con ước rằng con có thể nói ra điều này với bố mẹ như vậy con sẽ thanh thản biết bao. Nhìn tóc mẹ bạc đi từng ngày con lại càng đau hơn vì tội lỗi mình gây ra… hãy tha thứ cho con bố mẹ nha.
Nhật ký của bạn đọc (cogaikhongtinhyeu_2007@yahoo.com)
Read More...

Tôi - người nhà quê

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Tây (Cái Bè - Tiền Giang). Ngồi xe đò đúng 3 tiếng là đến nơi. Nơi có nhiều loại trái cây nhất mà bạn không bao giờ có thể ăn hết. Chỉ riêng ở nhà tôi thôi, đã có nhiều loại trái cây như :xoài, cam, quít, bưởi, nhãn … tha hồ bạn có thể vừa ăn vừa đem về làm quà cho gia đình và bạn bè.

Nhà tôi như thế là ít đấy, những nhà khác còn nhiều gấp mấy lần. Nếu bạn đến quê tôi, bạn có thể ra vườn hái bất kỳ một trái chín nào đang treo lơ lửng trên cành mà bạn thích, được lựa chọn trái chín ngon nhất trong cả một vườn mà không cần phải tốn 1 đồng nào. Nếu là ở Sài Gòn này thì giá tiền càng cao nếu đó là thứ trái càng ngon, càng to. Nhưng chưa chắc nó là loại trái chín cây. Vậy thì còn chờ gì nữa. Bạn hãy thử đến quê tôi một lần khi có dịp.

Nếu sống ở miền quê mà bạn được người khác hay nói lời “cám ơn” hoặc “xin lỗi” với bạn. Thì điều đó chẳng hay tí nào. Vì như thế là họ còn khách sáo với bạn. Bạn và họ vẫn còn có một khoảng cách vô hình.
Nếu được là khách của người miền quê thì thật sự bạn là người hạnh phúc nhất rồi đấy. Ở đây tôi chỉ nói đến quê tôi mà thôi. Còn những nơi khác thì tôi không biết. Vì tôi chưa hề đi xa ra miền Trung hay Bắc.

Ở quê tôi, mỗi nhà đều có nuôi gà, vịt… Không phải để làm thịt ăn, mà dành đến khi có đám tiệc, giỗ cúng hay để đãi khách đến chơi nhà. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người. Khi nhà không có đồ ăn họ cũng không làm thịt gà nhưng có khách đến chơi nhà thì điều đó sẽ được thực hiện ngay mà không một chút do dự. Có thể nói là khách đến nhà thì không “gà cũng vịt” không “trà cũng bánh”.

Người miền quê chúng tôi rất thật lòng và quanh năm chỉ quanh quẩn với ruộng vườn. Có thể khi ở quê bạn luôn nghe chúng tôi than vãn nào là trái cây mất mùa, không được giá … Như thế không có nghĩa là chúng tôi sợ cực khổ. Nhưng khi chúng tôi làm và dành dụm được một số tiền chúng tôi lại mua thêm đất, thêm vườn. Vậy là nỗi cực của chúng tôi lại cứ tăng dần. Mỗi ngày ở ruộng vườn chúng tôi lại càng gắn bó hơn càng yêu quý chúng hơn.

Dù đi bất cứ nơi đâu, làm bất kỳ việc gì thì tôi vẫn là người nhà quê trong mắt tôi, trong mắt tất cả mọi người. Và tôi luôn tự hào vì tôi là người nhà quê.
Read More...

Ý nghĩa tên blog của tui

Khi đọc đến cái tên blog http://trangchiasenhatky.moohay.com/. Bạn có bao giờ thắc mắc về ý nghĩa của nó không? Bạn có bao giờ tự hỏi chữ “trang” trong cái tên “trang chia sẻ nhật ký” là chữ “trang” của “Phan Minh Hiền Trang” hay chữ “trang” của “trang web”.
Lúc trước khi đặt tên cho blog mình tôi cứ phân vân mãi. Không biết phải đặt như thế nào cho ngắn ngọn, dễ hiểu, dễ nhớ mà xúc tích, ý nghĩa đây. Nhưng để suy nghĩ và làm được điều đó thì không dễ tí nào.

Blog này chủ yếu là viết nhật ký của tôi, nhưng tôi cũng muốn các bạn cùng viết lên tâm sự của mình để mọi người có thể hiểu nhau hơn. Chia sẻ những gì mà các bạn đã trải qua, nhưng có lẽ điều đó sẽ không được thực hiện. Vì từ khi blog này ra đời thì cái mục địch ấy hầu như khó có thể thực hiện.

Tôi viết bài này vì từ trước đến giờ chẳng có ai hiểu ý nghĩa hay thắc mắc về cái tên blog của mình. Cho đến bây giờ mới có 1 người hỏi. Nhưng tôi vui vì người đó hỏi gần đúng cái ý nghĩa mà tôi đã đặt cho trang webblog của mình.

Khi quyết định chọn cái tên này tôi cứ phân mãi. Vì không biết có nên để chữ trang vào trước 4 chữ chia sẻ nhật ký hay không. Các bạn nói tên gì mà dài quá, khó nhớ quá. Uh mà đúng là dài thật. Nhưng tôi vẫn quyết định để chữ trang vào phía trước thế là thành trang chia sẻ nhật ký. Chữ “trang” là của “Phan Minh Hiền Trang” của cá nhân tôi. Nhưng hiểu rộng hơn thì nó cũng là chữ “trang” của “trang web”. Như vậy là vẹn cả đôi đường vừa mang tính cá nhân vừa mang tính cộng đồng.
Read More...

Ý nghĩa của cái tên Phan Minh Hiền Trang

Có lần tôi đã hỏi mẹ: “sao lại đặt tên con là Phan Minh Hiền Trang, sao đặt tên gì mà dài thế?”
Mẹ bảo: “chữ Phan là họ,...

còn Minh – Hiền – Trang mẹ mong sau này khi lớn lên con sẽ là người thông minh - hiền thục – đoan trang. Trời !!!
_ Vậy tên con là mẹ đặt hay ba đặt?
_ Ba mày đặt
Mãi về sau khi tôi đọc được 1 quyển sổ về những kỷ niệm của ba thời trẻ, mới thấy hai chữ Hiền Trang có từ những năm trước lúc tôi sinh ra đời.
_ Ủa sao lạ vậy ta, mình sinh năm 1984, mà tên mình lại có trước đó đến cả mấy năm.
Thì ra cái tên đó là kỷ niệm về mối tình đầu của ba tôi thời trai trẻ.
Read More...

Dành tặng mẹ

Từ khi tạo ra trang blog này, mặc dù đã qua ngày Lễ Vu Lan. Nhưng tôi vẫn muốn viết một cái gì đó để dành tặng Mẹ, người mà tôi yêu, tôi quý ... nhất trên đời.
Bạn có bao giờ tặng quà hay dù chỉ một bông hoa cho mẹ bạn nhân ngày sinh nhật, mùng 8 tháng 3 hay ngày lễ vu lan?
Nếu bạn đã làm điều đó thì tôi thật sự tự hào về bạn. Nhưng nếu chưa? ... bạn còn chờ gì nữa mà không hành động.
Bạn là người hay e thẹn, không quen nói lời yêu thương trước mặt người thân. Bạn cũng đừng lo vì chỉ cần bạn đừng bao giờ làm cho Mẹ bạn phiền hay lo lắng là tốt lắm rồi.
Bạn hãy là đứa con ngoan của mẹ trong mọi ngày. Tôi thật sự tự hào vì tôi chưa bao giờ làm cho mẹ tôi phiền lòng.

“Con thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra con

Con cầu mong cho mẹ là người hạnh phúc nhất khi sinh ra con”

Tâm sự của những người khi ở xa mẹ:
“Đêm ngồi đây nước mắt rơi từng giọt.
Xa mẹ rồi mới biết thương mẹ nhiều hơn”
Một người bạn cùng quê của tôi tên Lê Thị Phương Linh khi đi học Đại học , trong một buổi sáng thức dậy khi chợt tỉnh cơn mơ đã viết:
“Mẹ vẫn gọi con như ngày xưa đó
Dậy đi con trời sáng lắm rồi kìa
Như bàng hoàng con chợt tỉnh cơn mơ

Ôi! tiếng mẹ chỉ con trong nỗi nhớ”
Read More...

Mưa

Anh ơi! Đêm nay trời cứ mưa lăm răm hoài. Mấy ngôi sao lấp lánh đêm nào hôm nay đã đi đâu mất. Ngồi ngoài hiên nhà, ngước nhìn bầu trời đêm mù mịt, em thầm trách mây: “Mây ơi, sao mây nỡ che các bạn sao của tui rồi!?”.. Ôi!Lạnh!... Chợt rùng mình... Ước gì giờ có anh ngồi bên em. Chỉ cần có anh ở đây, em thấy ấm áp biết mấy! Anh à, chỗ anh, trời cũng đang mưa phải không anh!? Em có xem dự báo thời tiết mà. Đêm nay buồn quá! Mưa cứ rơi. Rơi mãi! Mưa rớt tí tách trên lá cây, rơi lộp độp trên mái nhà. Mưa rơi xuống sân, chợt vỡ tung, rồi lại đọng lại thành vũng. Từng giọt nối tiếp nhau, cứ tinh nghịch mà rong chơi suốt...
Và anh ơi, mưa rớt vào tay em rồi nè: “Từng giọt long lanh rơi. Em đưa tay em hứng...Anh có đang đưa tay hứng lấy mưa như em không anh? Em nhớ anh lắm. Giờ anh đang làm gì? Có nhớ tới em nhiều như nhớ đến anh không? Em ước gì có thể ở bên anh ngay lúc này. Ước gì anh đang nắm lấy đôi tay em, nhìn vào mắt em và miệng mỉm cười. Chỉ thế thôi cũng đã là quá đủ! Giá như em là những hạt mưa kia. Em sẽ thực hiện cuộc hành trình đi tìm anh. Em sẽ ở lại với mây, đợi đến khi gió đưa mây đến vùng đất nơi anh ở, em nguyện buông mình rơi xuống, cố bám trụ và níu lại trên một chiếc là nào đó trước nhà anh. Để giờ này, nếu anh vẫn chưa vào nhà ngủ, em có thể trông thấy anh rồi.
Chỉ cần nhìn anh, biết được anh đang làm gì, ra sao, có khoẻ mạnh không là em đã mãn nguyện lắm rồi. Anh à, còn nếu anh đã ngủ, em vẫn ở đó, đợi sớm mai anh thức dậy, em sẽ là giọt sương đọng trên lá cây để được trông thấy anh một lần. Dù cuộc hành trình của mưa gian nan lắm. Mưa có thể rơi xuống cống rãnh sâu, bất chợt bị rớt xuống ao hồ hay đọng thành vũng nước trên đường phố đông người, mặc cho bao kẻ vô tình giẫm đạp. Nhưng em nguyện làm mưa, vượt bao khó khăn, thử thách để tìm đến với anh.
Anh từng nói: “Tình yêu của hai ta sẽ vượt qua tất cả khó khăn, thử thách để mình đến với nhau...Cái gì mà dễ dàng có thì người ta sẽ không biết quí trọng. Còn thứ gì có được khi phải vượt qua khó khăn, trở ngại thì người ta mới biết trân trọng nó hơn”. Em luôn nhớ mãi những lời anh nói với em. Dẫu có bao nhiêu chướng ngại trên con đường phía trước đi chăng nữa nhưng em tin chúng ta sẽ không lùi bước đâu đúng không anh!? Anh cũng nói: “Xa nhau chỉ là thử thách!Chắc đây cũng là thử thách mà ông trời dành cho hai đứa mình...!”
Em cũng có cùng suy nghĩ với anh đó. Giờ tuy anh và em không ở gần nhau nhưng con tim ta luôn kề sát bên nhau, nghĩ về nhau những gì tốt đẹp nhất. Em biết đêm nay anh chưa ngủ đâu. Anh cũng đang ngước nhìn bầu trời như em mà. Trời lạnh lắm, anh không được mặc áo phông phanh đâu nha, bệnh cho coi. Anh vào nhà ngủ đi anh, khuya rồi đó. Đêm mai rồi trăng lại lên cao, sao lại sáng lấp lánh cả bầu trời thôi mà. Em sẽ ngồi đây đến khi nào em biết chắc rằng anh đã đi ngủ...Kìa anh ơi, em đã hình dung được những ngôi sao xếp thành tên D&N của chúng mình trên bầu trời đêm nay rồi. Em yêu anh còn nhiều hơn những gì em nói với anh. Anh cũng vậy luôn nha! Nhớ anh thật nhiều!!!
Bài viết này của bạn đọc tên Nguyễn Ái Nhân (email: uglygirl_45910@yahoo.com)

Read More...

Father and Daughter

Read More...

Nhật ký bạn đọc

Tôi sống với niềm vui bất tận. Niềm vui của tôi chỉ có ở mái nhà mà từ lâu tôi đã sống, niềm vui nỗi buồn tôi đều được cùng chia sẻ với ba, mẹ. Gia đình tôi từ lâu đã được mọi người ngưỡng mộ, vì gia đình tôi lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. Nếu ai có những nỗi buồn không thể nói với ai hãy đến với tôi, tôi sẽ sẻ chia những niềm vui của mình để mọi người luôn có một nụ cười tươi thắm trên vành môi.
Read More...

Bắn tiền qua điện thoại – Quá dễ

  • Điều kiện sử dụng:
    Thuê bao gửi phải có thời gian hoạt động tối thiểu 6 tháng (180 ngày)
    Thuê bao nhận phải đang hoạt động 2 chiều.
    Các thuê bao nhận tiền và gửi tiền phải cùng một mạng.
    Bạn đang dùng mạng nào. Click vào link để xem
    Mạng Viettel
    Mạng Vinaphone
    Mạng Mobifone
    Mạng Sfone
Tất cả các hướng dẫn mà bạn xem dựa theo bài viết của tác giả có tên là TRẦN LÊ TRUNG HẬU địa chỉ mail: (trunghau_mail@yahoo.com.vn) ở báo LÀM BẠN VỚI MÁY VI TÍNH số 312

Read More...
Older Posts

Tâm sự - VnExpress.net

 
Copyright © 2008 by Trang chia sẻ nhật ký. All rights reserved.
Xem tốt nhất trên Firefox và ở độ phân giải 1024*768.
Ghi rõ nguồn trangchiasenhatky.moohay.com khi phát hành lại thông tin trên trang này.