Chào buổi sáng - Chúc một ngày tốt lành. Nếu tôi không gặp bạn thì Chào buổi trưa - Chào buổi tối và Chúc ngủ ngon!!!

I Love Fish

toivanbuonmotminh@yahoo.com

Có lẽ sẽ có rất nhiều người vui sướng hạnh phúc khi có hai người yêu mình thật nhiều,thật nhiều và xung quanh mình thì có rất nhiều người tốt sẵn sàng giúp đỡ mình mỗi lúc khó khăn ,hoạn nạn.nhưng riêng tôi thì không,thật sự là không,có lẽ vì tôi kì quặc,có lẽ vì tôi khờ,nhưng bạn nghe tôi kể về cuộc sống của tôi bạn sẽ hiểu,bạn sẽ hiểu được phần nào đó những gì tôi muốn viết ra đây

Bước vào trường trung học phổ thông với chiếc áo dài ngây thơ, trong trắng, tôi hạnh phúc vì tất cả những điều xung quanh tôi. Một tuổi thơ tràn ngập tiếng cười với thật nhiều thật nhiều kỉ niệm, một gia đình hạnh phúc với một người cha nghiêm khắc,bao dung,với một người mẹ hiền lành,chịu thương chịu khó.và rất nhiều người xung quanh luôn yêu thương,giúp đỡ. Có lẽ sẽ rất nhiều người nếu biết tôi sống như thế nào từ thủa thơ ấu thì có lẽ họ sẽ ganh tị với tôi mất.nhưng tất cả đã kết thúc khi tôi bước vào lớp 12, năm tôi tròn 18 tuổi.lần đàu tiên tôi biết yêu.biết nhớ,biết thương một người.tôi yêu một sinh viên đại học y dược, có ngoài hình khá, cũng có thể nói là đẹp trai,tôi yêu người ấy từ cái nhìn đầu tiên,nhưng có lẽ lúc đó tôi chưa biết nói như thế nào nên không dám mở miệng. cho tới khi người ấy về quê và không vào đây nữa tôi mới thấy nhớ nhung.nhớ khôn xiết,tôi hạnh phúc mỗi khi người ấy gọi điện và hạnh phúc hơn khi biết rằng người ấy cũng thích mình.tôi cố gắng thi đậu đại học để được về quê, để được nhìn thấy người ấy.tôi vui xướng khi biết rằng người ấy vẫn không thay đổi,vẫn yêu tôi,vẫn luôn cố gắng để đuợc vào Nam thăm tôi.chúng tôi vẫn chưa nói lời yêu thương nào với nhau Cho tới khi người ấy nói “yêu lắm biết không?”khi tôi trở về quê.niềm vui xướng khi đậu đại học cộng thêm niềm hạnh phúc khi lần đầu tiên được trở về quê,về nơi chôn rau cắt rốn cùa mình,về nơi mà có người mình yêu thương có người mà mình cần, Tôi hạnh phúc như phát điên lên được.lần đầu tiên trong cuộc đời tôi biết cảm giác yêu một người, biết cảm giác cần một người,cần nhiều như thế.tôi ngồi gần người ấy mà tim tôi như mún đập liên hồi.tôi chưa từng dám cho người ấy đụng lên làn môi của mình.tôi chưa từng dám cho người ấy ôm minh, tôi chỉ dám nói “em 25 tuổi, mình lấy nhau anh nhé!”.Từ đấy trở về sau tôi luôn mong ước, luôn hi vọng,luôn luôn tập làm những gì một người con gái.một người vợ phải làm(ngây thơ quá dúng không?).ban đầu tôi nấu gì cũng khét, nấu gì cũng cháy.mỗi lần cháy như vậy là tôi lại nhắn tin, gọi điện về cho anh chỉ hi vọng nghe được một lời động viên để tiếp tục có nghị lực làm tốt.cố gắng nhiều hơn.cứ như thế cuộc sống của tôi đã êm đềm trôi qua hạnh phúc.mỗi tối chúng tôi nói chuyên với nhau,tuy cách xa hơn 2000 cây số,thiếu thôn thời gian bên nhau như bao cặp tình nhân khác nhưng tôi vẫn vô cùng hạnh phúc.tôi vẫn nghĩ là”có lẽ trên trần gian này ông trời đã quá ưu đãi với tôi chăng”. để rồi tất cả như sụp đổ trước mắt tôi.sụp đổ tất cả,
Chỉ vớ dòng tin nhắn ngắn gọn,chỉ với 6 chữ thôi “Mình chia tay anh xin lỗi”anh đã chấm dứt hết ước mơ của tôi, ước mơ làm một cô y tá, ước mơ có một đám cưới bắc vào nam thật lớn(vì 2 nhà cũng khá giả), ước mơ có một gia đình nhỏ êm đềm và hạnh phúc. ước mơ được làm một người vợ đảm đang. ước mơ được làm con dâu của mẹ.nhưng lúc này đây tất cả với tôi chẳng còn gì hết,anh chia tay mà không cho tôi biết lí do.không một í do nào được đưa ra cho dù tôi đã cố gắng hỏi. Có phải chăng là tôi quá tệ, hay là tôi không tốt.hay là anh chán tôi mất rồi,một con bé hậu đậu,xấu xí luôn sống trong sự bao che đùm bọc của người khác phải chăng không được quyền ước mơ.không đươc quyền biết lí do tại sao mình lai bị bỏ rơi không thương tiếc như vậy.tôi đã khóc khóc như một đứa trẻ,trên giảng đường đại học,một nơi có rất nhiều người,lần dầu tiên tôi cảm thấy trống vắng…,xung quanh tôi như không có ai,tôi hồn nhiên khóc mà không cần biết người khác nghĩ gì về mình….tồi bất thần khi thầy tiến tới hỏi.tôi chỉ lặng thinh đứng dậy đi về với lí do”em có chuyện”tôi không thể ngưng khóc,không thể nào ngưng lại được.tôi khóc trong suốt mấy ngày liền,mẹ hỏi “ thằng Hải nó bỏ mày rồi hả?” tôi không trả lời chỉ nhẹ nhàng gật đầu và ôm chầm lấy mẹ.tôi tự hỏi lúc này anh đang làm gì?anh có vui không?anh có cảm thấy thoải mái khi tôi không ở bên cạnh làm phiền anh nữa?anh có biết lúc này tôi đau như thế nào không,tôi đau ở chỗ này này,chỗ mà con người có thể cảm nhận dược tình yêu đó.tôi đau lắm lòng ngực như không thể nào thở được.tôi hận anh.tôi hận anh lắm vì sao tất cả những gì 2 đứa ước mơ,tất cả những gì anh hứa,tất cả nhưng gì 2 đứa đã trải qua,anh dễ dàng vứt bỏ như vậy?anh vứt bỏ nó sao thấy dễ dàng quá.còn em đây chẳng thể nào quên được.anh biết không mỗi buổi tối khi tất cả mọi người đã yên giấc,em vẫn ngồi một mình khóc cho những gì đã qua .khóc cho những gì mãi mãi không trở thành hiện thực.mỗi buổi tối chỉ hi vọng anh nhớ có một người vẫn ngồi đây khóc và mỗi đêm vẫn nằm ngậm chặt miêng lại để khóc,bước trên đường đời thì có gắng vui vẻ hạnh phúc anh nhé,cố gắng hạnh phúc trên con đuờng mà anh đã chọn,còn riêng em sẽ bước đi trên con đường của chính mình trên con đường mà nới ấy không có anh không có những ước mơ của hai đứa.amh đã mua cuốn sách “đừng bao giờ từ bỏ ước mơ” nhưng có lẽ lúc này đây em sẽ phải từ bỏ những ước mơ mãi mãi không bao giời trở thành hiên thực của mình,cố gắng sống tốt nhe Hài.
Read More...

Blackdragon_9a1@yahoo.com

9/1 à, ở bên cạnh các bạn tớ vui lắm. nhiều lúc thật sự chúng ta có nhừng hiểu lầm và xung đột nhau, nhưng, đó sẽ mãi là những kỉ niệm khó phaj của mỗi người chúng ta trong cuộc đồi này!!!! 9/1 ơi, tớ nhớ các cậu lắm, không biết đến bao giờ chúng ta mới lại được gặp nhau, ngồi trong lớp, và ôn lại những kỉ niệm xưa nhĩ??
Tớ nhớ quá, nhớ ngôi trưòng Nguyễn Du với cái sân trưòng nhỏ, nhớ những cây bàng cao to cổ thụ, nhớ những lớp học mà tớ được dạy dỗ nơi này, nhớ những cái chậu cây mà do chính tay tớ chăm sóc, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, nhớ ngày xưa, nhớ tất cá!! có thể những lời văn ấy không được hay, nhưng, đó là tất cả những gì mà tớ muốn gửi đến các bạn, 9/1 à. dù thế nào đi nữa,dù các bạn ở phương trời nao, đang làm gì, thì xin hãy luôn nhớ về nhau, nhớ về những kỉ niệm thời học trò của chúng mình, 9/1 nhé
Read More...

"Nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp."

Tại sao các bạn không làm cho mình một website dưới dạng blog nhỉ. Ở đấy các bạn có thể tha hồ upload ảnh và ghi những dòng nhật ký của mình. Các bạn có thể chia sẽ những suy nghĩ của mình với người thân và bạn bè. Đó là những nhân chứng của thời gian để sau này có một ngày nào đó bạn mở ra và đọc lại nó bạn sẽ thấy rất thích thú và sẽ cười một mình cũng nên.

Với một giao diện đẹp và với tên trang web chính là tên của bạn, và rất nhiều điều thú vị nữa đang chờ bạn khám phá. Hãy liên hệ với chúng tôi theo địa chỉ:
Trung tâm CNTT SIC – InfoTech, Công ty cổ phần SIC
Địa chỉ : Số 7, Lô 13B, Khu đô thị mới Trung Yên, Cầu Giấy, Hà Nội
Điện thoại : 84 - 4 – 37830293
Mobile : 0168 874 1686 (Ms Trang)
Y!M: trangnguyen8289
Email: trang@vietinfotech.net / trangnguyen8289@yahoo.com
Học bạn có thể truy cập vào website:
www.site.bibi.vn.
Xin chân thành cảm ơn các bạn
Read More...

Tôi - người nhà quê

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Tây (Cái Bè - Tiền Giang). Ngồi xe đò đúng 3 tiếng là đến nơi. Nơi có nhiều loại trái cây nhất mà bạn không bao giờ có thể ăn hết. Chỉ riêng ở nhà tôi thôi, đã có nhiều loại trái cây như :xoài, cam, quít, bưởi, nhãn … tha hồ bạn có thể vừa ăn vừa đem về làm quà cho gia đình và bạn bè.

Nhà tôi như thế là ít đấy, những nhà khác còn nhiều gấp mấy lần. Nếu bạn đến quê tôi, bạn có thể ra vườn hái bất kỳ một trái chín nào đang treo lơ lửng trên cành mà bạn thích, được lựa chọn trái chín ngon nhất trong cả một vườn mà không cần phải tốn 1 đồng nào. Nếu là ở Sài Gòn này thì giá tiền càng cao nếu đó là thứ trái càng ngon, càng to. Nhưng chưa chắc nó là loại trái chín cây. Vậy thì còn chờ gì nữa. Bạn hãy thử đến quê tôi một lần khi có dịp.

Nếu sống ở miền quê mà bạn được người khác hay nói lời “cám ơn” hoặc “xin lỗi” với bạn. Thì điều đó chẳng hay tí nào. Vì như thế là họ còn khách sáo với bạn. Bạn và họ vẫn còn có một khoảng cách vô hình.
Nếu được là khách của người miền quê thì thật sự bạn là người hạnh phúc nhất rồi đấy. Ở đây tôi chỉ nói đến quê tôi mà thôi. Còn những nơi khác thì tôi không biết. Vì tôi chưa hề đi xa ra miền Trung hay Bắc.

Ở quê tôi, mỗi nhà đều có nuôi gà, vịt… Không phải để làm thịt ăn, mà dành đến khi có đám tiệc, giỗ cúng hay để đãi khách đến chơi nhà. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người. Khi nhà không có đồ ăn họ cũng không làm thịt gà nhưng có khách đến chơi nhà thì điều đó sẽ được thực hiện ngay mà không một chút do dự. Có thể nói là khách đến nhà thì không “gà cũng vịt” không “trà cũng bánh”.

Người miền quê chúng tôi rất thật lòng và quanh năm chỉ quanh quẩn với ruộng vườn. Có thể khi ở quê bạn luôn nghe chúng tôi than vãn nào là trái cây mất mùa, không được giá … Như thế không có nghĩa là chúng tôi sợ cực khổ. Nhưng khi chúng tôi làm và dành dụm được một số tiền chúng tôi lại mua thêm đất, thêm vườn. Vậy là nỗi cực của chúng tôi lại cứ tăng dần. Mỗi ngày ở ruộng vườn chúng tôi lại càng gắn bó hơn càng yêu quý chúng hơn.

Dù đi bất cứ nơi đâu, làm bất kỳ việc gì thì tôi vẫn là người nhà quê trong mắt tôi, trong mắt tất cả mọi người. Và tôi luôn tự hào vì tôi là người nhà quê.
Read More...

Ý nghĩa tên blog của tui

Khi đọc đến cái tên blog http://trangchiasenhatky.moohay.com/. Bạn có bao giờ thắc mắc về ý nghĩa của nó không? Bạn có bao giờ tự hỏi chữ “trang” trong cái tên “trang chia sẻ nhật ký” là chữ “trang” của “Phan Minh Hiền Trang” hay chữ “trang” của “trang web”.
Lúc trước khi đặt tên cho blog mình tôi cứ phân vân mãi. Không biết phải đặt như thế nào cho ngắn ngọn, dễ hiểu, dễ nhớ mà xúc tích, ý nghĩa đây. Nhưng để suy nghĩ và làm được điều đó thì không dễ tí nào.

Blog này chủ yếu là viết nhật ký của tôi, nhưng tôi cũng muốn các bạn cùng viết lên tâm sự của mình để mọi người có thể hiểu nhau hơn. Chia sẻ những gì mà các bạn đã trải qua, nhưng có lẽ điều đó sẽ không được thực hiện. Vì từ khi blog này ra đời thì cái mục địch ấy hầu như khó có thể thực hiện.

Tôi viết bài này vì từ trước đến giờ chẳng có ai hiểu ý nghĩa hay thắc mắc về cái tên blog của mình. Cho đến bây giờ mới có 1 người hỏi. Nhưng tôi vui vì người đó hỏi gần đúng cái ý nghĩa mà tôi đã đặt cho trang webblog của mình.

Khi quyết định chọn cái tên này tôi cứ phân mãi. Vì không biết có nên để chữ trang vào trước 4 chữ chia sẻ nhật ký hay không. Các bạn nói tên gì mà dài quá, khó nhớ quá. Uh mà đúng là dài thật. Nhưng tôi vẫn quyết định để chữ trang vào phía trước thế là thành trang chia sẻ nhật ký. Chữ “trang” là của “Phan Minh Hiền Trang” của cá nhân tôi. Nhưng hiểu rộng hơn thì nó cũng là chữ “trang” của “trang web”. Như vậy là vẹn cả đôi đường vừa mang tính cá nhân vừa mang tính cộng đồng.
Read More...

Ý nghĩa của cái tên Phan Minh Hiền Trang

Có lần tôi đã hỏi mẹ: “sao lại đặt tên con là Phan Minh Hiền Trang, sao đặt tên gì mà dài thế?”
Mẹ bảo: “chữ Phan là họ,...

còn Minh – Hiền – Trang mẹ mong sau này khi lớn lên con sẽ là người thông minh - hiền thục – đoan trang. Trời !!!
_ Vậy tên con là mẹ đặt hay ba đặt?
_ Ba mày đặt
Mãi về sau khi tôi đọc được 1 quyển sổ về những kỷ niệm của ba thời trẻ, mới thấy hai chữ Hiền Trang có từ những năm trước lúc tôi sinh ra đời.
_ Ủa sao lạ vậy ta, mình sinh năm 1984, mà tên mình lại có trước đó đến cả mấy năm.
Thì ra cái tên đó là kỷ niệm về mối tình đầu của ba tôi thời trai trẻ.
Read More...

Cám ơn Thầy-Cô, vì tất cả những gì Thầy-Cô đã dành cho em

Thế giới của bạn bao la, rộng lớn và có muôn màu; thế giới của tôi chỉ có con đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà và xung quanh là những bộ máy vi tính.
Ở tuổi tôi, bạn đang thích thú khi tận hưởng tuổi trẻ; còn tôi thì cố gắng làm việc để đỡ phần gánh nặng cho gia đình.
Nhưng tôi dám chắc với các bạn 1 điều rằng : “tôi không bao giờ hối tiếc vì điều đó”. Vì ích ra, tôi cũng có ích cho gia đình và những người xung quanh.
Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi chính là niềm vui khi được làm việc, khi được đứng trong ngôi trường này, và được chia sẻ kiến thức cùng các bạn.
Lúc trước cứ nghĩ: “ không biết sau này mình có thể làm được những gì”. Nhưng giờ mọi việc đã khác. Tôi cảm thấy rất tự hào về công việc hiện giờ của mình.

Được như thế chính là nhờ vào sự giúp đỡ của thầy – cô. Thầy – cô đã cho tôi công việc, lòng tin, sự hiểu biết và dạy tôi cách làm người… nói chung là những gì tốt đẹp nhất.
Trong suốt quãng thời gian đi làm cho đến nay thì cũng có lúc vui - buồn. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy gắn bó và yêu quý thầy – cô hơn.
Ngoài gia đình, thì thầy – cô là 1 phần rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Tôi thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra tôi, và tôi càng biết ơn hơn vì thầy – cô đã cho tôi 1 cuộc sống thật sự có ý nghĩa.
Read More...

Dành tặng mẹ

Từ khi tạo ra trang blog này, mặc dù đã qua ngày Lễ Vu Lan. Nhưng tôi vẫn muốn viết một cái gì đó để dành tặng Mẹ, người mà tôi yêu, tôi quý ... nhất trên đời.
Bạn có bao giờ tặng quà hay dù chỉ một bông hoa cho mẹ bạn nhân ngày sinh nhật, mùng 8 tháng 3 hay ngày lễ vu lan?
Nếu bạn đã làm điều đó thì tôi thật sự tự hào về bạn. Nhưng nếu chưa? ... bạn còn chờ gì nữa mà không hành động.
Bạn là người hay e thẹn, không quen nói lời yêu thương trước mặt người thân. Bạn cũng đừng lo vì chỉ cần bạn đừng bao giờ làm cho Mẹ bạn phiền hay lo lắng là tốt lắm rồi.
Bạn hãy là đứa con ngoan của mẹ trong mọi ngày. Tôi thật sự tự hào vì tôi chưa bao giờ làm cho mẹ tôi phiền lòng.

“Con thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra con

Con cầu mong cho mẹ là người hạnh phúc nhất khi sinh ra con”

Tâm sự của những người khi ở xa mẹ:
“Đêm ngồi đây nước mắt rơi từng giọt.
Xa mẹ rồi mới biết thương mẹ nhiều hơn”
Một người bạn cùng quê của tôi tên Lê Thị Phương Linh khi đi học Đại học , trong một buổi sáng thức dậy khi chợt tỉnh cơn mơ đã viết:
“Mẹ vẫn gọi con như ngày xưa đó
Dậy đi con trời sáng lắm rồi kìa
Như bàng hoàng con chợt tỉnh cơn mơ

Ôi! tiếng mẹ chỉ con trong nỗi nhớ”
Read More...

Niềm tin và hi vọng

Nếu cho tôi cuộc sống
Hãy cho tôi hi vọng
Nếu cho tôi tuổi đời
Hãy cho tôi niềm tin.

Hi vọng là nắng ấm
Để hoa cúc thêm vàng
Để ruộng đầy lúa chín
Để mùa gặt rộn ràng.

Hi vọng là sắc thắm
Như chiếc lá trên cành
Trải qua bao dông bão
Vấn níu giữ màu xanh.

Niềm tin là ánh sáng
Là tia chiếu vầng trăng
Đánh thức đêm mê ngủ
Cho trống hội về làng.

Niềm tin là tất cả
Xua đuổi mọi tối tăm
Trong lòng người thất chí
Vững bước trước thăng trầm.

Niềm tin và hi vọng
Nắng ấm cùng sắc màu
Cho người còn chút vị
Ngọt bùi trong đắng cay.


Thơ đoạt giải nhì của TRƯƠNG NGỌC MỸ (15 tuổi, An Giang đang điều trị tại phòng 16, khoa huyết học trẻ em bệnh viện Truyền máu – huyết học TP.HCM)
Read More...

Tác giả bài viết: k3mchuj@yahoo.com.vn

Mây GHÉT Nắng + Mặt Trời...
Các bạn có biết vì sao lúc nào mây cũng che Nắng và Mặt Trời khổng?Đó là vì Mây ghen đó!Mỗi lần Mặt Trời đưa nắng xuống trần gian là Nắng có thể đi muôn nơi khắp chốn,vui đùa cùng mọi người.Ngượclại với Mặt Trời,Mây chỉ tổng phá uộc chơi đang vui của Nắng.Đó là vì sao Nắng ghét Mây đấy.Nhưng Nắng cũng phải hiểu rằng Mây cũng chỉ là không muốn Nắng chơi với Mặt Trời thôi!Mà sao Nắng lại ghét mây????
Read More...
Older Posts

Tâm sự - VnExpress.net

 
Copyright © 2008 by Trang chia sẻ nhật ký. All rights reserved.
Xem tốt nhất trên Firefox và ở độ phân giải 1024*768.
Ghi rõ nguồn trangchiasenhatky.moohay.com khi phát hành lại thông tin trên trang này.